tiểu biệt thắng tân hôn
Tiểu quả phụ tái giá, lão nam nhân tân hônNgọc Tú ở Lý gia từ nhỏ, là nàng dâu được nuôi dưỡng cho tới lớn. Không ngờ vị hôn phu trước khi thành thân lại bất hạnh qua đời, nàng tự nhiên chưa hôn những đã thành quả phụ.
tiểu thê tử hai tháng không gặp, nàng hơi béo hơn một ít, gương mặt hồng nhuận tròn trĩnh, trên mặt tràn lan ánh sáng từ ái của người mẹ, nhìn nàng càng mê người hơn trước đây. ánh mắt nhìn xuống, phương tranh nhìn thấy chiếc bụng hơi lớn của trường bình, nơi đó đang chứa đựng kết tinh tình yêu của bọn họ, trường bình hai tay ôm bụng, vẻ mặt hạnh …
Chương 69: Tiểu biệt thắng tân hôn; Giới Thiệu. Đọc truyện online, đọc truyện chữ, truyện hay. Website luôn cập nhật những bộ truyện mới thuộc các thể loại đặc sắc như truyện tiên hiệp, truyện kiếm hiệp, hay truyện ngôn tình một cách nhanh nhất.
Chương 333: Tiểu biệt thắng tân hôn, đại bảo bối. Chương trước Chương sau. Mọi người theo thiên trụ hướng phía dưới, vượt qua lạch trời, tốc độ cực nhanh. Không bao lâu, liền lần nữa trở xuống đến mặt đất. Hỏa Phượng thu liễm lại phía sau hỏa dực, "Nhìn
Sau đó mới biết, Dương phu nhân chỉ là một cô bé lọ lem không có chút danh tiếng nào, khắp nơi đều vui mừng, háo hức chờ bọn họ ly hôn. Chương 64: Tiểu biệt thắng tân hôn; Chương 63: Anh tình nguyện nhận thua;
Comment Faire Des Rencontres Sur Skype. Chương 25 Tiểu biệt thắng tân hôn Hoàng Đế ca ca cởi trần chủ động mở chân cho Đại tướng quân đại thắng trở về điên cuồng đụ bắn đầy tử cung Xe ngựa ngừng ở sân, người đánh xe lập tức lui xuống, một đôi tay như ngọc vén màn xe lên, một người chậm rãi bước xuống, thân hình người nọ thon dài mảnh khảnh, khoác một chiếc áo choàng màu đen viền vàng, che chắn kít mít từ đầu đến chân, y đi đến căn phòng lớn nhất trong viện, đang định gõ cửa, cánh cửa phía trước giống như mọc ra đôi mắt mà tự động mở ra. “Ưm…” Người ngoài cửa hơi kinh ngạc, lập tức bị một cánh tay cường tráng ôm vào phòng, rơi vào một cái ôm mạnh mẽ rắn chắc, người nọ bị đụng đau nên rên lên khe khẽ, áo choàng trên người đột nhiên bị kéo xuống, lộ ra thân thể trần trụi trắng nõn bên trong cùng một gương mặt lạnh lùng. “A…” Đầu lưỡi nhanh chóng cạy hàm răng ra, kéo cái lưỡi mềm mềm ngày đêm nhớ mong vào trong miệng tận tình mút mát, nụ hôn vội vàng đến gần như dã man làm cho nam tử trần trụi thở không nổi, thân thể bị cánh tay hữu lực ôm nâng lên khỏi mặt đất, ép y không thể không nhón chân lên, hai tay vòng ra phía sau ôm cổ nam nhân, ngửa đầu đáp lại động tác thô bạo của hắn, hơi thở giống đực nồng nặc tràn ngập miệng mũi, đôi mắt vốn lạnh lùng chậm rãi nheo lại, tràn đầy ướt át. Trong bóng đêm, một bàn tay to phủ kín vết chai thô ráp bao bọc lấy cái mông vểnh mềm mại bắt đầu xoa nắn, xoa bóp mông thịt thành đủ các loại hình dạng, rồi sau đó nhấc một chân treo trên hông của mình, bàn tay to bao lấy bí cảnh ướt át giữa hai chân nam tử, hung hăng xoa nắn dâm loạn, chơi đến khi lòng bàn tay giàn giụa nước sốt. Thân thể nam tử run rẩy, hô hấp hoàn toàn hỗn loạn, ngực phập phồng dữ dội liên tục cọ vào nam nhân, rất nhanh đã cảm thấy hít thở không thông, khẽ thở gấp đẩy nam nhân áp tới ra. “Đã lâu không gặp, bé ngoan vẫn ngọt như thế, có nhớ Tình ca không?” Rốt cuộc Tần Qua cũng buông người ra, thở hổn hển hỏi, ánh mắt đen láy tham lam nhìn người trong lòng ngực. “Không nhớ.” Cố Hành Chi thở không xong trả lời, lạnh lùng đối diện với nam nhân, nhưng đôi mắt ướt át cùng với nước miếng của nam nhâm còn sót lại bên đôi môi đỏ khẽ nhếch làm khí thế của y giảm hơn phân nửa, vô tình sinh ra một loại vẻ đẹp quyến rũ. “Nhưng ta nhớ em muốn chết, nhớ đến điên cuồng không ngủ được, muốn hôn miệng nhỏ của em, mút vú em, đụ hai cái lỗ nhỏ dâm đãng phía dưới của em…” Vế trước còn có chút thâm tình chân thành, sau đó càng nói càng khó nghe. Cố Hành Chi nghiêng đầu tránh thoát cái lưỡi đang liếm mặt mình của nam nhân, trong mắt hiện lên một tia xấu hổ buồn bực, mắt càng thêm ướt át “Câm miệng.” “Vậy bé ngoan dùng miệng nhỏ lấp kín miệng Tình ca đi.” Tần Qua cười, da mặt dày sáp lại hôn. Cố Hành Chi không nhẹ không nặng mà đánh sau lưng hắn một chút, môi lưỡi quấn lấy nhau cùng hắn, chỉ trong chốc lát cằm hai người đều bị hỗn hợp nước miếng làm ướt nhẹp, ở dưới ánh trăng lóe lên ánh sáng dâm mỹ. Tần Qua cảm giác được lòng bàn tay càng ngày càng ướt, ánh mắt trở nên tối đen, hai ngón tay khép lại cắm vào lỗ lồn nóng ướt. Đôi mắt tràn ngập sương mù của Cố Hành Chi hơi hơi mở ra, miệng nhỏ cùng lỗ lồn đồng thời siết chặt lấy đầu lưỡi cùng ngón tay đang xâm nhập của nam nhân. “Vẫn ướt vẫn chặt như thế, ưm… Bé cưng có xem thư tình Tình ca viết cho em không?” Tần Qua thô lỗ moi móc vách thịt lồn, vừa nói vừa ngồi xổm xuống dùng hai cánh tay đỡ lấy chân Cố Hành Chi, làm cho hai chân của y đối diện với mình rồi bế lên cao, tiện cho mình chơi đùa. Cố Hành Chi đột nhiên bị bế lên cao nên hoảng sợ, tay ôm cổ nam nhân bỗng siết chặt, nghe thế mắt đỏ hồng, không biết là do tức giận hay xấu hổ. “Ngươi, ngươi còn dám nói.” Dám giấu thứ này trong tin báo chiến trận, lỡ như bị người khác thấy thì làm thế nào, có phải hắn bị điên rồi không? “Ha ha, vi thần chỉ muốn dùng quân công đổi lấy phần thưởng của Hoàng Thượng mà thôi, có gì mà không nói được, chẳng phải Hoàng Thượng cũng theo lời đến đây sao, nửa đêm xuất hiện trong nhà vi thần đòi bị đụ, lỗ lồn cũng mở rộng chuẩn bị sẵn rồi, vi thần lập tức có thể nhét vào mấy đốt ngón tay…” Tần Qua cười một tiếng, vừa liếm cần cổ thon dài duyên dáng trắng nõn trước mắt, vừa đắc ý dào dạt nói, phía dưới còn cắm ngón tay thứ ba vào lỗ lồn. Nói nửa chừng, Tần Qua đột nhiên bị cảm giác ướt át trên chóp mũi dọa cho sợ đến mức ngậm miệng, ngẩng đầu lên, quả nhiên nhìn thấy gương mặt lạnh lùng của đế vương trẻ tuổi đã đỏ bừng, đôi mắt tràn ngập áp lực khó chịu nổi, mím chặt môi lặng lẽ rơi nước mắt. “Hành Chi, Hành Chi ta sai rồi, em biết ta vốn là tên lưu manh không quản được cái miệng ngu ngốc này, em đừng để bụng mà.” Tần Qua luống cuống tay chân buông một chân y ra, lấy bàn tay vừa thọc vào lỗ lồn người ta đi lau nước mắt, làm cho khuôn mặt vốn ướt đẫm càng ướt át hơn. Mặt Cố Hành Chi nóng bừng, hận không thể cắn chết Tần Qua, né tránh tay hắn quay đầu đi, càng không muốn để ý đến hắn. Tần Qua cũng phát hiện mình vừa làm chuyện ngu xuẩn, ho khan một tiếng há miệng ra, đầu lưỡi to liếm lên mặt y mút sạch nước mắt, sau đó ôm người vào trong ngực nhẹ nhàng vỗ vỗ sau lưng, giọng nói trầm thấp dịu dàng như nước “Tình ca biết bé ngoan nhớ Tình ca mới bằng lòng làm chuyện này vì Tình ca, Tình ca quá vui nên mới nói năng không lựa lời, đừng khóc nữa có được không? Đã lâu không gặp, lát nữa Tình ca sẽ tận tình yêu thương em.” “Ta đúng là điên rồi mới để ý tới tên lưu manh như ngươi.” Người trong lòng ngực được hắn dỗ dành, thân thể dần dần mềm mại, giọng nói mang theo nức nở lẩm bẩm, vừa vô lực vừa mệt mỏi, chuyện tối nay đã dùng hết dũng khí và xấu hổ cả đời này của y rồi. Tần Qua bế đế vương trẻ tuổi hiếm khi yếu mềm lên, đặt y lên bàn gỗ bên cạnh, cúi người dùng chóp mũi cọ cọ, khẽ cười “Hoàng Thượng luôn dung túng vi thần, chắc chắn lúc này cũng thế.” “Sớm muộn gì trẫm cũng chém đầu ngươi.” Lúc Cố Hành Chi ngẩng đầu lên đã ngừng khóc, đôi mắt ửng hồng dưới ánh trăng mang theo lạnh lẽo, trở lại thành đế vương cao cao tại thượng kia. “Vậy xin Hoàng Thượng chém cái đầu nhỏ của thần trước đi.” Mỗi khi nhìn thấy dáng vẻ không thể xâm phạm của y, Tần Qua lập tức thú tính sôi trào, hận không thể đặt y ở dưới thân đụ đến chết thì thôi. Hắn cười xấu xa một tiếng, banh hai chân y ra phía sau bắt đầu xé quần lót, đầu khấc sẫm màu to như trứng gà dùng sức tách mép lồn đỏ nhạt ướt át giữa hai chân đế vương. “Ưm… Nhẹ thôi…” Cố Hành Chi nhíu mày rên lên một tiếng, lỗ lồn đã lâu không được yêu thương làm sao chịu được cặc bự thô to khác người của nam nhân, có chút đau đớn. “Bé ngoan, banh chân ra nào, để Tình ca đụ vào.” Tần Qua mới vừa đâm vào đã lập tức sướng đến da đầu tê dại, một tay vuốt ve phần thịt non mịn trong đùi, một tay đè lên cửa lồn non mềm không chút nếp gấp cùng với hột le sưng to, đỏ mắt muốn đâm hết vào trong. Cố Hành Chi đỏ mặt trừng mắt liếc nhìn nam nhân đang nôn nóng, một tay chống trên mặt bàn phía sau, một tay choàng lấy cổ nam nhân, dang rộng hai chân ra đạp lên hai bên bàn, cái miệng nhỏ cắn môi hít hà, cố gắng thả lỏng lỗ lồn để nam nhân đụ vào, nhưng cặc của nam nhân to một cách biến thái, chỉ trong chốc lát đã đầm đìa mồ hôi. “Hành Chi…” Tần Qua ôm eo y, không ngừng mút hôn trán và khóe mắt y như cổ vũ “Hành Chi, em thật tốt.” “Câm, câm miệng…” Cố Hành Chi hơi hơi híp mắt, khóe mắt chảy ra một giọt nước mắt bị nam nhân liếm sạch. “Bé ngoan lại quên rồi, muốn Tình ca câm miệng thì phải lấy cái miệng nhỏ của em lấp kín, nên phạt.” Tần Qua bất mãn cắn một miếng lên chóp mũi cao cao, thò lại gần hôn lên cái miệng nhỏ đang hít khí, sau đó trừng phạt tát một cái lên cánh mông vểnh. “A…” Cố Hành Chi vừa xấu hổ vừa tức giận, hừ nhẹ muốn đẩy cái đầu lưỡi hư hỏng ra ngoài, kết quả còn bị quấn lấy đùa bỡn một trận, nhất thời không chú ý phía dưới, bị nam nhân thừa cơ phá vỡ tầng tầng lớp thịt non, cắm vào sâu bên trong cửa tử cung đang nhắm chặt, chỉ còn thừa hai hòn trứng dái bên ngoài, kích thích mãnh liệt vừa đau vừa sướng làm cho y mở to hai mắt, nước mắt vô ý thức trào ra từ khóe mắt, toàn thân run rẩy nổi lên từng lớp da gà. “Ha… Hành Chi em xem, em lại nuốt hết cặc bự của ta rồi, ưm… Quá sung sướng!” Rốt cuộc Tần Qua cũng đụ vào lỗ lồn ngày đêm mong nhớ, dây cung trong đầu lập tức bị đứt đoạn, rên rỉ hai tiếng liền lập tức thong thả đâm vào rút ra, sau khi lỗ lồn quen mùi thịt đã trở nên mềm mại hơn, bắt đầu tiết ra nước dâm ngọt ngào, động tác của hắn càng lúc càng nhanh, xì xụp đưa đẩy vào trong, dễ dàng tìm đến điểm nứng quen thuộc, vì thế đụ càng thêm hăng say, cho đến khi làm cho người ta giàn giụa nước sốt, phía dưới bàn cũng bị thấm ướt một mảng lớn, cánh mông trần trụi đang ngồi trên mặt bàn ướt nhẹp đột nhiên bị trượt, không giữ được thăng bằng nên hơi trượt chân về phía trước, vừa lúc đón nhận một cú nắc mạnh mẽ của nam nhân, thế nhưng lại trực tiếp đụ mở cửa tử cung đã buông lỏng kia. “A…” Cố Hành Chi nheo đôi mắt to phủ đầy sương mù, trên mặt đã đỏ càng đỏ hơn, thần sắc dần dần mê ly, đôi môi bị nam nhân hôn đến sưng đỏ dồn dập thở hổn hển, chặn hết tiếng rên rỉ trong cổ họng, nhưng dưới cơn khoái cảm vì bị địt rộng tử cung làm cho y nhịn không nổi cắn môi rên rỉ một tiếng ngắn ngủi, giọng nói nhiễm tình dục vô cùng quyến rũ. “Bé ngoan rên thêm mấy tiếng cho Tình ca nghe đi, lâu lắm rồi Tình ca không được nghe bé ngoan rên rỉ rồi.” Tần Qua nghe thấy giọng nói kia thì cặc bự lại lớn thêm một vòng, hai mắt đỏ ngầu cắm đầu cặc vào không ngừng nghiền nát tử cung, muốn ép y phát ra thêm nhiều tiếng rên rỉ. “Tần, Tần Qua, ngươi đừng, đừng quá đáng…” Xương cốt của Cố Hành Chi bủn rủn, nói một chữ cũng rất gian nan, thân thể giống như cá mất nước chỉ có thể dựa vào động tác của nam nhân phập phồng dữ dội, tử cung bị đụ mở mang theo đau đớn cùng sảng khoái làm y không ngừng co rút bụng nhỏ, làm cho nước dâm nóng ấm chảy ra thật nhiều, nhưng lại bị nam nhân chặn ở cửa tử cung không chảy ra ngoài được, y bị trướng đến khó chịu, vặn vẹo thân thể. “Được được được, bé ngoan không muốn kêu thì không kêu, Tình ca kêu là được.” Tần Qua ôn nhu dỗ dành, dùng thêm lực đụ vào tử cung, cắm một đoạn cặc còn thừa vào trong, cuối cùng cặc bự cũng đã hoàn toàn đâm vào lỗ lồn mềm ướt, hắn sướng đến mức thở dốc giống như dã thú, cúi đầu nhìn Cố Hành Chi trong lòng ngực bị địt đến thất thần, cong miệng cười “Hành Chi, em còn nhớ lần đầu tiên của chúng ta hay không, Tình ca mới đụ tử cung em một chút, em đã đau đến không chịu nổi, bị Tình ca đụ nhiều năm như thế, bây giờ em chỉ cảm thấy sướng thôi có phải không?” “Vớ vẩn…” Đế vương trẻ tuổi có giáo dục yếu ớt nói tục, cả người co rút sắp ngất, mặc dù bây giờ y thật sự đang cảm nhận được khoái cảm rất lớn giống hệt lời nói của nam nhân, nhưng đau đớn vẫn không thể bỏ qua. “Chẳng phải Hoàng Thượng muốn cái đầu của thần sao? Vậy thì dùng sức thêm một chút, bấm gãy đầu nhỏ của thần ăn vào trong bụng đi.” Tần Qua vẫn còn ngại không đủ mà nói không ngừng, làm Cố Hành Chi tức muốn chết, ngược lại còn kẹp chặt khiến cho hắn vừa đau vừa sướng, hắn nhịn không nổi bắt đầu nắc đụ bốn phía, nhiều lần rút cặc bự ra chỉ chừa lại đầu cặc bên trong, rồi sau đó đụ thật mạnh vào tử cung, dùng một tay nắm lấy cặc nhỏ cương cứng bị đau đến mềm rũ của Cố Hành Chi, bắt đầu dùng kĩ xảo an ủi. Cuối cùng Cố Hành Chi cũng không chống đỡ nổi, mềm mại ngã gục trên bàn, chỉ có phần eo được nam nhân nâng lên, cánh tay quấn lấy cổ hắn cũng buông thõng xuống dưới quét qua mấy cái ly trên bàn làm chúng nó rơi nát đầy đất, hàm răng cắn lên ngón tay đè nén khó chịu, thỉnh thoảng ngẫu nhiên thốt ra chút âm thanh vụn vỡ, hai cái đùi treo ở giữa không trung, bị nam nhân đụ đến hoảng hốt không thôi. “Cặc nhỏ của Hoàng Thượng hưng phấn đến chảy nước ròng ròng, muốn bắn có đúng không, muốn bắn thì cho thần đụ sâu hơn nữa đi, để thần bắn đầy tử cung Hoàng Thượng, sinh con cho thần được không?” Tần Qua xấu xa nắm chặt cặc nhỏ đang nẩy lên trong tay, cảm giác được lỗ lồn có rút dữ dội, không ngừng chảy ra nước dâm, bỗng đụ một cái lút cán rồi ngừng lại, cúi người hôn lên gương mặt đỏ ửng và cái cổ đang ngưỡng cao của Cố Hành Chi. Cố Hành Chi bị ngăn chặn cơn cao trào, khó chịu bắt đầu vặn vẹo, một chân run rẩy gập lên cọ xát eo nam nhân, đôi mắt ướt át hơi hé mở, ngây ngốc nhìn thẳng nam nhân, muốn nói lại thôi. Tần Qua bị dáng vẻ như thế của y hấp dẫn đến hô hấp hỗn loạn suýt chút nữa mất mặt bắn trước, không khỏi nắc một cái thật mạnh lại rút ra, vỗ vỗ lên mông thịt mềm mại, hung tợn nói “Nói, có chịu cho ta bắn vào trong không?!” “Tần Qua…” Cố Hành Chi hữu khí vô lực trừng hắn, rốt cuộc lúc nam nhân không ngừng trêu chọc lỗ nhỏ trên thân cặc của mình mới bắt đầu nhíu mày, mềm mại quấn lấy cổ nam nhân, dùng giọng nói nức nở nhiễm tình dục nhẹ nhàng nói “Bắn vào đi.” “Thần tuân chỉ.” Trong mắt Tần Qua xẹt qua tia tối tăm, ngậm lấy cái miệng nhỏ run rẩy, lần thứ hai mang người tiến vào cơn triền miên cực đỉnh, dùng tốc độ kinh người thọc vào rút ra chừng trăm cái, sau đó bàn tay to buông cặc nhỏ ra, để cho hai chỗ trên người của bé con trong lòng ngực đều đạt đến cao trào, trong ngoài đều phun nước dầm dề, nam nhân cấm dục mấy tháng cũng nhẫn nại không nổi nữa, hung hăng nắc đụ bắn tinh dịch nóng bỏng vào sâu trong tử cung, lỗ tiểu mở rộng ra, từng luồng tinh dịch đặc sệt bắn nhanh vào vách tử cung, khiến cho tử cung sau khi cao trào vẫn chưa bình tĩnh lại trào ra nước dâm thêm lần nữa, run rẩy đạt tới một trận cao trào khác. “Ngươi đứng lên…” Cố Hành Chi há miệng thở dốc một trận, rốt cuộc cũng phục hồi tinh thần từ cơn vui thích ngập đầu, hai mắt thất thần đẫm lệ khôi phục mấy phần tỉnh táo, không nhẹ không nặng vỗ vỗ đầu chó cồng kềnh gục trên hõm vai mình. “Hành Chi, cho dù ta lợi hại đến cỡ nào thì cũng là người trần mắt thịt, mới vừa bắn xong làm sao có thể lên* nhanh như thế.” Tần Qua lười nhác nằm trên thân người yêu, nhắm hai mắt giở trò lưu manh. * Ý của Cố Hành Chi là bảo Tần Qua đứng lên, mà ông Tần Qua thì cố ý hiểu theo nghĩa cương lên = “Tần, Qua.” Cố Hành Chi đỏ mặt, sau đó lại tức giận, bắt đầu nghiến răng. “Ôi, bé ngoan bảo bối của Tình ca…” Tần Qua bẹp một cái hôn lên cánh môi hé mở của Cố Hành Chi, không có ý định chọc y tức giận, ngoan ngoãn bò dậy, lúc cặc bự rời khỏi lỗ lồn lưu luyến không rời phát ra một tiếng bóc’, làm cho khuôn mặt Cố Hành Chi đỏ bừng. Tần Qua nhìn chằm chằm cái miệng nhỏ chưa khép lại ở giữa đùi đang trào ra tinh dịch của hắn, bàn tay to nhịn không được xoa lên cái bụng nhỏ bị trướng đến hơi hơi phồng lên của Cố Hành Chi, tưởng tượng ra thêm nhiều hình ảnh dâm mỹ, liếm liếm môi “Năm đó nơi này của em ngây ngô trắng nõn, giống như có đụ thế nào cũng không xấu đi, chơi mấy năm nay, cuối cùng cũng có thể đỏ lên một chút…” Hắn nói, liên tục sờ mó lỗ lồn xinh đẹp không ngừng khép mở giữa hai chân y. Cố Hành Chi đã lười mắng hắn, nhấc chân nhẹ nhàng đá hắn một chút, nghiêng người kẹp hai chân lại, vô lực cuộn tròn trên mặt bàn. Tần Qua vừa thấy dáng vẻ y mệt đến rã rời, làm sao nỡ để cục cưng của mình ngủ trên mặt bàn lạnh băng, vội vàng ôm người bế lên đưa đến trên giường xong mới đi châm đèn. Ánh nến mờ nhạt xua tan ánh trăng, chiếu sáng khắp căn phòng. “Đây là vết thương trong trận đánh mới đây sao?” Lúc mí mắt nặng nề của Cố Hành Chi nhìn thấy trên bụng nam nhân có một vết sẹo mới thật dài thì bỗng bật người, ngồi dậy khỏi chăn. “Nào có chuyện đánh giặc mà không bị thương được.” Tần Qua ngồi xuống ở mép giường, không để ý nói, vô cùng hưởng thụ sự quan tâm của người trong lòng. Cố Hành Chi giương mắt nhìn hắn, ánh mắt có chút lạnh lùng “Trận đánh này cho dù ngươi không liều lĩnh như vậy thì vẫn có thể thắng được.” Y còn nhớ rõ tin tức chiến trường lúc trước có viết, Nam chinh tướng quân một mình một người thâm nhập vào doanh trại quân địch có bao nhiêu nguy hiểm. “Nhưng phải kéo dài thêm hai tháng mới có thể gặp em, còn không bằng giết ta.” Trên khuôn mặt cương nghị của Tần Qua lộ ra biểu tình khó có thể chịu đựng, thấy sắc mặt Cố Hành Chi bắt đầu khó coi, lập tức nghiêm mặt nói “Trận này đã đánh hơn nửa năm, còn kéo dài nữa lòng quân sẽ không ổn, thắng bại sau này rất khó đoán, ta không thể lấy mạng tướng sĩ ra đùa giỡn được.” Cố Hành Chi biết điểu hắn nói là tình hình thực tế nhưng vẫn không khỏi nhíu mày, vết sẹo này vô cùng dọa người, y không dám nghĩ đến nếu thanh đao kia đâm sâu thêm chút nữa… “Vết thương đã lành lâu rồi, nếu Hành Chi không yên tâm vậy hôn hôn nó đi, hôn nó thì Tình ca sẽ không đau nữa.” Tần Qua không muốn làm y buồn, nhéo nhéo mặt y trêu chọc. Ai ngờ đế vương trẻ tuổi tưởng thật, nhẹ nhàng vuốt ve vết thương trên bụng tướng quân, thân thể trần trụi bò ra khỏi chăn, nhắm hai mắt lại đặt cánh môi lên vết sẹo kia, liếm hôn từng tấc từng tấc, vừa nhẹ nhàng vừa dịu dàng, biểu tình trên mặt gần như là thành kính. “A… Hành Chi em, em như thế ta sẽ…” Một chữ cứng’ bị nuốt vào trong bụng, Tần Qua có chút vô tội nhìn cặc bự đã ngóc đầu lên cao đánh vào khuôn mặt tôn quý của vua một nước. “Không phải nói bản thân là người trần mắt thịt, không cương được nhanh như thế sao?” Cố Hành Chi dùng khuỷu tay chống trên giường, nhéo nhéo đùa bỡn mầm tai họa đã khinh nhờ long uy, cười như không cười nhìn nam nhân. Hầu kết Tần Qua trượt lên trượt xuống, cặc bự nóng hầm hập nằm trong bàn tay non mịn của đế vương lại trướng to một vòng, vì thế hắn càng thêm vô tội “Nhưng người trần mắt thịt cũng không phải bị liệt mà, huống chi tiểu tướng quân lại thích bệ hạ như thế.” Động tác Cố Hành Chi nhẹ nhàng chậm chạp tuốt trên dưới cặc bự, lúc hô hấp của nam nhân càng ngày càng nặng thì bóp mạnh một cái, dáng vẻ dường như rất muốn một phát cắt đứt, giọng điệu lạnh lạnh “Nhưng trẫm lại không thích nó một chút nào.” “Hoàng Thượng, ngài không thể qua cầu rút ván như vậy được, vừa rồi nó còn làm ngài…” Tần Qua dở khóc dở cười, nhất thời không kiểm soát được miệng, bị Cố Hành Chi bóp đến đau, vì nhanh chóng ngừng lại “Hành Chi ngoan, tiểu tổ tông, em mau nương tay, chuyện này không thể nói đùa được đâu.” “Vậy sau này huynh còn nói lung tung nữa thì sao?” Cố Hành Chi hừ lạnh. “Vậy để em chém đầu tiểu Tần Qua được không?” Tần Qua bất đắc dĩ nói, lòng ngập tràn suy nghĩ mau chóng giải cứu cho tiểu huynh đệ đau đến mềm rũ, gương mặt cương nghị tuấn tú gắng gượng cười ha ha nhăn nhúm lại. Cố Hành Chi giương mắt nhìn hắn trong chốc lát, đột nhiên bị hắn chọc cười, khóe miệng gợi lên một nét tươi cười nhợt nhạt. Lúc Cố Hành Chi mặt lạnh đã đẹp đến không chịu được, huống chi lúc cười, mặt mày đều sinh động rạng rỡ, hút hồn làm cho trái tim Tần tướng quân đập vang như sấm, hai mắt đăm đăm, cặc bự không cảm thấy đau đớn nữa, bỗng chốc phồng to hơn. “Hành Chi, em cười…” Ở bên nhau bao năm cũng chưa nhìn thấy đế vương cười được mấy lần, giọng Tần tướng quân nghẹn ngào, không nghĩ tới vui mừng lớn hơn còn chờ ở phía sau, sướng đến mức bây giờ bảo hắn đi chết thì hắn cũng cam lòng.
Ba ngày Nhiễm hẹn gặp Trần Tư đặt giấy tờ ly hôn lên mắt Trần Tư Vận sáng ngời, cầm lên, đáy mắt không chút nào che dấu sự kinh ngạc và vui ta nheo mắt, thả giấy chứng nhận xuống, nhìn Giang Nhiễm, lạnh nhạt nói “Xem ra cô ly hôn tương đối thuận lợi.”Giang Nhiễm cười khổ một tiếng, nói “Tiêu Mộ Viễn cao ngạo như vậy, chẳng lẽ sẽ dây dưa với phụ nữ sao?”“Đúng vậy……” Trần Tư Vận cười Mộ Viễn trong mắt bà, chính là một người tâm cao khí ngạo, không quan tâm sự đời.“Nếu tôi đã làm đúng yêu cầu, bà có phải cũng nên thực hiện hứa hẹn hay không?” Giang Nhiễm gắt gao nhìn chằm chằm Trần Tư Vận, Tư Vận nâng chén trà lên, chậm rãi uống một ngụm, nói “Đương nhiên. Chuyện của cha mẹ cô đang được xử lý, sẽ mất vài ngày đấy. Nếu cô không yên tâm thì có thể kiểm tra.”Giang Nhiễm gật Tư Vận lại nói “Sau khi mọi việc hoàn thành, cả nhà các người phải lập tức xuất ngoại.”Bà vẫn rất lo lắng, lỡ may ông già biết được, muốn đến làm thuyết khách, hai người tro tàn lại cháy thì sao……Biện pháp tốt nhất chính là rời đi.“Được.” Giang Nhiễm không có dị Hữu Thành và Dương Dung thấy chuyện của Trần Tư Vận đã xử lý xong, trong lòng ngũ vị tạp trần, thừa dịp Giang Nhiễm ở một mình, hỏi “Con thật sự ly hôn với Mộ Viễn à?”Giang Nhiễm gật đầu “Vâng ạ.”Đáy mắt Dương Dung nháy mắt liền đỏ lên, khóe mắt mang theo nước mắt “Vậy……”Giang Nhiễm cười cười, trấn an nói “Không sao, bố mẹ yên tâm, việc quan trọng trước mắt là xử lý tốt chuyện này.”Giang Hữu Thành thở dài một hơi “Các con vẫn là có duyên mà không có phận……”Giang Nhiễm bất đắc dĩ cười, nói “Cha mẹ đừng buồn, con vẫn ổn mà.”Cha mẹ gật gật đầu, cũng không nói thế ép buộc, bị người khác tính kế như vậy sao có thể chống Nhiễm lợi dụng thời gian cuối cùng này giành giật từng giây quay cho xong phim cùng nhau liên biết như thế nào, mọi người lại chuyển đề tài đến chuyện tình cảm của cô, có lẽ do nụ hôn bá đạo tại phim trường ngày đó.“Chúc Giang đạo và tổng giám đốc nhà cô thiên trường địa cửu.”“Kim Đồng Ngọc Nữ, trời sinh một đôi, tôi chưa từng thấy cặp vợ chồng nào đẹp đôi như vậy nha.”“Cẩu lương của Giang đạo ăn quá ngon a……”Giang Nhiễm cười cười, cũng không đáp tuần sau, mọi việc xem như hoàn toàn kết thúc, Giang Hữu Thành từ chức, bán cổ phần của mình. Số tiền này cũng đủ cho cả nhà cơm áo vô cả nhà đi ra sân bay, Trần Tư Vận sai người đi miệng nói là tiễn đưa, thực tế là để xác nhận hành trình của Trần Tư Vận xác định cả nhà Giang Nhiễm đã đi rồi, liền cầm tài liệu ly hôn đi tìm ông nội Tiêu cáo Tiêu gọi Tiêu Mộ Viễn phòng bệnh, ông nội Tiêu vô cùng đau đớn, trách móc Tiêu Mộ Viễn “Sao con và Tiểu Nhiễm lại ly hôn?”Tiêu Mộ Viễn lãnh đạm trả lời “Cô ấy muốn, con cũng không có biện pháp.”“Tiểu Nhiễm không phải loại người tùy tiện! Nhất định là cháu làm sai gì rồi…… Mới khiến con bé bỏ đi!” Ông Tiêu kích tá bên cạnh vội tiến đến khuyên nhủ.“Chuyện đã vậy rồi, con cũng không còn cách nào.” Tiêu Mộ Viễn vẫn bình tĩnh trả lời.“Cháu mau đi theo đuổi lại người ta đi!” Ông Tiêu ra Mộ Viễn biểu tình lạnh băng “Không có khả năng. Con cũng có tôn nghiêm mà! Cô ấy muốn đi, con sẽ không giữ, càng sẽ không dây dưa.” Trần Tư Vận ở một bên nói “A Viễn à, con mới kết hôn hai năm, ông nội còn đang ngóng cháu, vậy mà giờ hai đứa lại ly hôn. Nếu không phải Tiểu Nhiễm trước khi đi nói cho dì một tiếng, dì cũng không biết chuyện này…… Mọi người không ai biết chuyện gì đang xảy ra cả.”Tiêu Hạo lạnh nhạt nói “Quá hồ nháo rồi! Mày cho rằng hôn nhân là trò đùa à? Cứ tuỳ tiện như vậy, sao có thể được cổ đông tín nhiệm?”Tiêu Mộ Viễn sắc mặt càng thêm âm trầm, cuối cùng không kiên nhẫn trách mắng “Rốt cuộc người coi hôn nhân như trò đùa là ai? Lúc trước không phải các ngươi một hai bắt tôi phải cưới người mà tôi chưa từng quen biết sao!”“Cái thằng nghịch tử…… Mày dám đổ lỗi cho tụi tao?” Tiêu Hạo bị anh làm tức Mộ Viễn không thèm để ý tới, ngược lại nhìn về phía ông nội, giọng hòa hoãn lại“Ông nội, thực xin lỗi, cháu không thể hoàn thành tâm nguyện của ông. Cháu……” Anh dừng một chút, hít sâu một hơi, “Cháu là người không phải máy móc, không phải tuân theo mệnh lệnh mà làm việc, cháu cũng sẽ mệt mỏi.”Ánh mắt ông Tiêu thất vọng đến cực điểm, xua xua tay, nói “Thôi được rồi, được rồi, mấy đứa đừng làm ồn nữa, để cho tôi thanh tĩnh……”Chuyện Tiêu Mộ Viễn ly hôn cũng không để lại bóng ma bao lâu, Tiêu gia nghênh đón một chuyện gia nhị công tử, Tiêu Mộc Thành, con trai của Trần Tư Vận, cùng thiên kim Hà thị sau ba tháng qua lại, quyết định đính Mộc Thành kỳ thật không muốn, từ lúc quen biết đến lúc kết giao, toàn bộ đều bị mẹ anh ép lén thương lượng cùng Mộc Thành “Con chưa muốn, tụi con cũng chưa có nhiều tình cảm…… Có thể hay không tạm thời đừng đính hôn……”Trần Tư Vận mặt trầm xuống nói “Con thì biết cái gì, đính hôn mới có thể củng cố thế lực Hà gia. Bằng không người ta dựa vào cái gì mà giúp chúng ta?”Tiêu Mộc Thành vẻ mặt bất đắc dĩ “Mẹ, con thật không hiểu, con đối với kinh doanh cũng không có hứng thú. Sao mẹ cứ muốn con phải trở thành tổng giám đốc chứ?”Trần Tư Vận hận rèn sắt không thành thép nhìn chằm chằm anh, “Con là con trai duy nhất của mẹ.” Nói câu này xong, hốc mắt bà đỏ lên.“Về sau mẹ và em chỉ có thể dựa vào con. Con không có chí tiến thủ thì chúng ta phải làm sao bây giờ?”Tiêu Mộc Thành thở Tư Vận “Hiện tại có bố con, chúng ta còn có một vị trí nhỏ. Một khi Tiêu Mộ Viễn lên cầm quyền, chúng ta đều mất hết.”Tiêu Mộc Thành lắc đầu “Mẹ! Mẹ cứ đối nghịch cùng anh ấy làm gì? Sao cứ phải gây thù chuốc oán? Con thấy anh ấy cũng chẳng có địch ý gì với mình, mẹ quá nhạy cảm rồi.”Trần Tư Vận cười lạnh hai tiếng, nhìn Tiêu Mộc Thành “Con không hiểu, mẹ không trách con. Mẹ chỉ muốn con biết, trên đời này chỉ có mẹ là toàn tâm toàn ý vì con.”Nói xong, khóe mắt mắt bà nổi lên tầng nước mỏng “Nếu ngay cả con cũng không hiểu được dụng tâm lương khổ của mẹ, mẹ đây tồn tại còn có ý nghĩa gì.”Tiêu Mộc Thành mắt thấy mẹ sắp khóc, vội vàng nói “Thôi được rồi! Mẹ đừng nói như vậy! Con hiểu, con hiểu rồi……”“Đính hôn sẽ tiến hành đúng hạn, con biểu hiện tốt một chút. Dù gì cũng là một cô gái tốt, đáng để con trân trọng.”Bà lại hừ lạnh một tiếng “Xuất thân còn tốt hơn Giang Nhiễm kia một vạn lần.”Tiêu Mộc Thành than nhẹ một tiếng, không còn lời gì để lại cảm thấy Giang Nhiễm so với tiểu thư Hà gia kia đẹp hơn một ngàn một vạn Nhiễm đến nước Mỹ cũng không nhàn rỗi, ở bên này bắt đầu rồi chỉnh sửa hậu kỳ của mỗi ngày đi sớm về trễ, thoạt nhìn không có chút nào khác thường, trạng thái cũng không cha mẹ cô lại lo lắng cho rằng cô chỉ đang kiềm nén, một mình yên lặng gặm nhắm nỗi đau. Họ không thể làm gì hơn, chỉ biết cố gắng chăm sóc Giang Hữu Thành đang ở nước ngoài, nhưng vẫn rất chú ý đến tình hình trong tức Tiêu gia nhị công tử cùng tiểu thư Hà gia đính hôn vừa tuôn ra, cổ phiếu của hai tập đoàn liền tăng Hữu Thành nói với vợ “Tiêu nhị thiếu gia là em trai của Mộ Viễn mà đúng không?”Dương Dung gật đầu “Cùng cha khác mẹ, tôi thấy quan hệ có chút rối.”Giang Hữu Thành gật gật đầu “Trần Tư Vận này đang muốn dựa vào liên hôn để kéo thêm vây cánh a.”Dương Dung trong lòng thấp thỏm “Chẳng lẽ là muốn đối phó Mộ Viễn?”Giang Hữu Thành “Tôi không biết, nhưng tôi nghĩ cũng không yên bình như bề ngoài……”Dương Dung thở dài “Những việc này đừng để Tiểu Nhiễm biết, nếu không con bé lại đau lòng.”Giang Hữu Thành “Cũng may con bé đang bận làm việc…… Chắc sẽ không rảnh để suy nghĩ miên man đâu.”Giang Nhiễm trong khoảng thời gian này thật sự bận, mỗi lần hậu kỳ đều là thời điểm mà cô cùng đoàn đội chiến đấu hăng hái nhất. Tự tay làm mọi việc để bảo đảm rằng hiệu quả cuối cùng đúng như mong muốn của phim lần này, có rất nhiều hiệu ứng, đây là một thách thức mới đối với đến khi trời đất tối tăm, cô thậm chí còn cảm thấy xuất ngoại khá tốt. Ở nhà mà không có thời gian quan thăm chồng cũng làm anh thấy khó gian ba tháng bất giác trôi tác hậu kỳ của phim cuối cùng cũng hoàn thành, cô phải về nước một chuyến để bàn bạc với công ty phát hành. Bộ điện ảnh này vẫn cùng Đông Ảnh hợp tác, tuy rằng Tiêu Mộ Viễn đã không còn phụ trách Đông Ảnh, nhưng người tiếp quản là người của Nhiễm xuống máy bay, vừa mới khởi động điện thoại, chuông điện thoại liền vang âm trầm thấp nam tính truyền đến “Xuống rồi à?”Giang Nhiễm “Ừ.”“Anh ở lối ra chờ em.”Giang Nhiễm “Ok.”Giang Nhiễm không mang quá nhiều hành lý, cô chỉ có một cái ba đến cửa ra, cô liếc mắt một cái liền nhìn thấy bóng dáng cao lớn, xuất chúng đứng trong đám chân không khỏi nhanh hơn, nhanh chóng đi đến trước mặt anh, mở rộng hai tay, ôm chặt Mộ Viễn đem cô ôm chặt vào ngực, nhẹ nhàng xoa xe, Giang Nhiễm hỏi “Vậy em ở chỗ nào a?”Tiêu Mộ Viễn “Đương nhiên là về nhà.”Giang Nhiễm cười đến nhà, Giang Nhiễm nhìn khung cảnh quen thuộc, có cảm giác như là vừa đi công tác Mộ Viễn từ phía sau ôm lấy quay đầu, chủ động tìm môi anh……Hai người giống như củi khô được châm lửa, cháy bùng cuồng đến khi trời tối, hai người nằm trên giường, gắt gao ôm lấy cũng không phải là lần đầu tiên họ gặp mặt sau ba tháng chia xa, Tiêu Mộ Viễn đã đi Mỹ thăm cô vài không thể nào so sánh được với hôm nay. Loại cảm giác da thịt thân cận, cảm thụ được nhau bằng cả khứu giác lẫn xúc giác như này, video call cách màn hình điện thoại sao có thể thay ngơi một lát, Tiêu Mộ Viễn nói “Em không cần đi nữa đâu.”Giang Nhiễm ngẩng đầu nhìn anh “Anh đã chuẩn bị xong hết rồi?”“Ừ.” Tiêu Mộ Viễn trả Nhiễm nhẹ thở một hơi, ghé vào ngực anh, suy tư trầm ngâm “Nhưng mà, hiện tại Trần Tư Vận có Hà gia chống lưng, em sợ sẽ khó ứng phó a……”Tiêu Mộ Viễn cười nhẹ một tiếng “Em cho rằng Hà gia kia sẽ vì bà ta mà đầu rơi máu chảy sao? Chờ khi bà ta chỉ còn hai bàn tay trắng, Hà gia sẽ chọn rể hiền khác liền.”“Xem ra anh rất tự tin a.” Giang Nhiễm mỉm Mộ Viễn nhắm mắt, không nói chuyện khi về nước tiến vào Đông Tinh, mười năm anh ẩn nhẫn, chịu đựng sự chán ghét đối với Trần Tư Vận, cùng chung sống, cộng sự, thậm chí còn kêu một tiếng chưa từng đem bà ta để vào mắt vì kẻ thù lớn nhất của anh không phải là bà ta mà là Tiêu Hạo, cha lựa chọn đối lập với bà ta đồng nghĩa với việc đẩy cha mình đến mặt đối lập. Anh cũng không còn lựa chọn nào vĩnh viễn không có khả năng chấp nhận người phụ nữ đã phá hoại gia đình mình, lại còn lợi dụng Tiêu gia, dành lấy danh lúc Giang Nhiễm nói cho anh Trần Tư Vận đang nhằm vào nhà cô, anh liền biết ngày này đã gia quá bé nhỏ, lại bị Trần Tư Vận xem như một quân cờ. Vì không muốn gia đình Giang Nhiễm bị liên lụy, hai người giả vờ ly hôn, lừa Trần Tư Vận. Chờ khi Giang gia hoàn toàn đứng ngoài cuộc, anh liền có thể an tâm ra tay Nhiễm trở về chưa được một tuần, bệnh tình ông nội Tiêu đột nhiên nguy gia già trẻ đều vội vàng đến phòng bệnh thăm Nhiễm biết chuyện này, trong lòng sốt ruột, hỏi Tiêu Mộ Viễn “Em có thể đi xem ông được không? Em lo quá!”Tiêu Mộ Viễn gật đầu “Anh cũng đang định nói đây. Ông nội muốn gặp em, anh sẽ sắp xếp thời gian.”“Ừ.” Giang Nhiễm trong lòng ấm áp “Ông nội còn nhớ em à?”Tiêu Mộ Viễn giơ tay xoa đầu cô, nhẹ nhàng nói “Ông rất thích em đấy.”Tiêu Mộ Viễn ngồi trên sô pha, ôm Giang Nhiễm vào lòng, đầu gối lên bả vai cô, giọng buồn buồn “Anh sợ ông sẽ không qua được……”Giang Nhiễm cũng nghĩ vậy, hốc mắt đỏ lên.“Tuy rằng biết ngày này sớm muộn cũng tới, nhưng mà em vẫn chưa chấp nhận được……”
Tôi biết đến câu này nhờ món quà sinh nhật của em gái Sousuke tặng chung cho anh chị của cô bé. Cuốn tiểu thuyết của Cổ Mạn có tựa đề “Bên Nhau Trọn Đời”. Tất nhiên hoàn cảnh sử dụng câu nói trong truyện không giống như những gì tôi sắp viết tiếp đây dù thực ra cũng có… chút chút nhưng nghĩ đi nghĩ về, không hiểu sao tôi cứ ấn tượng mãi với nó. Có lẽ vì bây giờ, cái cảm xúc của “tiểu biệt” lại đang dâng lên từ từ trong lòng khiến ý nghĩ cứ mãi bám víu vào những thứ đồng đang xem Tiểu biệt thắng tân hôn là gìTôi chưa biết tân hôn nhưng tiểu biệt thì rành rẽ vô cùng. Đối với tôi lúc này, nếu ví “tân hôn” là những ngày đầu tiên chúng tôi giữ chặt lấy tay nhau thì “tiểu biệt” hay “hậu tiểu biệt” là thứ cảm giác hạnh phúc giòn tan khi lại được ở bên nhau sau nhiều tháng đợi chờ dài dặc. Chúng tôi vẫn có giận hờn, cãi vã nhưng trên hết, vì có quá nhiều lần “tiểu biệt” khiến cho những ngày tháng ở bên nhau chỉ sánh bằng gang tay nên phần lớn thời gian chúng tôi đều dành hết cho thương yêu và trân trọng. Khi bạn ở cách xa yêu thương quá lâu, bạn sẽ hiểu cái cảm giác sung sướng và hạnh phúc như mật ong mùa hè mỗi khi yêu thương quay về bên cạnh mình, bạn sẽ muốn ôm lấy nó thật chặt, thật lâu để biết chắc rằng đó là thật, là thứ đang hiện hữu chứ không phải lại là một giấc mơ nào đó được nỗi nhớ tạo “tiểu biệt” trả lại bạn những phút giây hạnh phúc tràn đầy thì nó cũng lấy đi của bạn rất nhiều ngày nhớ nhung, sầu muộn. Nhiều người hỏi tại sao lúc nào cũng thấy tôi bận thêm Từ Người Yêu Tiếng Nhật Là Gì, Cách Gọi Người Yêu Trong Tiếng NhậtXem thêm Hô Hấp Ở Cây Xanh Là Gì? ? Bài 1 Trang 55 Sgk Sinh Học 11 Sự thực là tôi rất thích làm việc, nhưng còn một lý do cũng không kém phần quan trọng nữa là nếu không bận rộn, tôi sẽ nhớ anh chết mất. Biệt ly có thể làm tình cảm thêm đậm, thêm sâu nhưng với không ít người, nỗi buồn quá lớn được bồi đắp bởi tầng tầng lớp lớp cô đơn sẽ khiến họ mệt mỏi mà rời bỏ mọi thứ, kể cả thương yêu. Tôi rất nhớ người của mình. Càng nhớ, nỗi buồn của tôi càng lan rộng như sóng nước. Đã có lúc tôi muốn buông xuôi, đầu hàng sự dày vò của những lần “tiểu biệt” nhưng ngẫm lại, vì hạnh phúc đã rất nhiều, vì yêu thương đã hết mực chân thành và tròn trịa nên không thể buông tay. Tự dặn mình phải cố gắng hết sức, phải tập kiên nhẫn với chính mình. Và vì thế, tôi chọn sự bận rộn làm người bạn tâm ngày Tết quá sức chóng vánh và chúng tôi lại sắp đón nhận một lần “tiểu biệt” nữa. Mặc dù đã tự dặn lòng như vậy, rằng chỉ là “tiểu biệt” thôi, rằng hạnh phúc sẽ lại quay về rất sớm và ngọt ngào như mật ong mùa hè nhưng tâm trí vẫn không thôi đếm ngược mỗi phút giây. Thật lòng, tôi ghét “tiểu biệt” quá chừng…
Tôi biết đến câu này nhờ món quà sinh nhật của em gái Sousuke tặng chung cho anh chị của cô bé. Cuốn tiểu thuyết của Cổ Mạn có tựa đề “Bên Nhau Trọn Đời”. Tất nhiên hoàn cảnh sử dụng câu nói trong truyện không giống như những gì tôi sắp viết tiếp đây dù thực ra cũng có… chút chút nhưng nghĩ đi nghĩ về, không hiểu sao tôi cứ ấn tượng mãi với nó. Có lẽ vì bây giờ, cái cảm xúc của “tiểu biệt” lại đang dâng lên từ từ trong lòng khiến ý nghĩ cứ mãi bám víu vào những thứ đồng điệu. Tôi chưa biết tân hôn nhưng tiểu biệt thì rành rẽ vô cùng. Đối với tôi lúc này, nếu ví “tân hôn” là những ngày đầu tiên chúng tôi giữ chặt lấy tay nhau thì “tiểu biệt” hay “hậu tiểu biệt” là thứ cảm giác hạnh phúc giòn tan khi lại được ở bên nhau sau nhiều tháng đợi chờ dài dặc. Chúng tôi vẫn có giận hờn, cãi vã nhưng trên hết, vì có quá nhiều lần “tiểu biệt” khiến cho những ngày tháng ở bên nhau chỉ sánh bằng gang tay nên phần lớn thời gian chúng tôi đều dành hết cho thương yêu và trân trọng. Khi bạn ở cách xa yêu thương quá lâu, bạn sẽ hiểu cái cảm giác sung sướng và hạnh phúc như mật ong mùa hè mỗi khi yêu thương quay về bên cạnh mình, bạn sẽ muốn ôm lấy nó thật chặt, thật lâu để biết chắc rằng đó là thật, là thứ đang hiện hữu chứ không phải lại là một giấc mơ nào đó được nỗi nhớ tạo hình. Nếu “tiểu biệt” trả lại bạn những phút giây hạnh phúc tràn đầy thì nó cũng lấy đi của bạn rất nhiều ngày nhớ nhung, sầu muộn. Nhiều người hỏi tại sao lúc nào cũng thấy tôi bận rộn. Sự thực là tôi rất thích làm việc, nhưng còn một lý do cũng không kém phần quan trọng nữa là nếu không bận rộn, tôi sẽ nhớ anh chết mất. Biệt ly có thể làm tình cảm thêm đậm, thêm sâu nhưng với không ít người, nỗi buồn quá lớn được bồi đắp bởi tầng tầng lớp lớp cô đơn sẽ khiến họ mệt mỏi mà rời bỏ mọi thứ, kể cả thương yêu. Tôi rất nhớ người của mình. Càng nhớ, nỗi buồn của tôi càng lan rộng như sóng nước. Đã có lúc tôi muốn buông xuôi, đầu hàng sự dày vò của những lần “tiểu biệt” nhưng ngẫm lại, vì hạnh phúc đã rất nhiều, vì yêu thương đã hết mực chân thành và tròn trịa nên không thể buông tay. Tự dặn mình phải cố gắng hết sức, phải tập kiên nhẫn với chính mình. Và vì thế, tôi chọn sự bận rộn làm người bạn tâm giao. Những ngày Tết quá sức chóng vánh và chúng tôi lại sắp đón nhận một lần “tiểu biệt” nữa. Mặc dù đã tự dặn lòng như vậy, rằng chỉ là “tiểu biệt” thôi, rằng hạnh phúc sẽ lại quay về rất sớm và ngọt ngào như mật ong mùa hè nhưng tâm trí vẫn không thôi đếm ngược mỗi phút giây. Thật lòng, tôi ghét “tiểu biệt” quá chừng…
Mục Noãn Tô sửng sốt, nghĩ đến buổi chạy bộ hôm ấy Hoắc Chi Châu đã hỏi vẫn luôn nhớ sao…..Mục Noãn Tô chưa kịp trả lời, anh đã dẫn đầu tiến đến chỗ một nam sinh trong đám nam sinh kia hỏi mượn một trái bóng Chi Châu thuần thục đập bóng, tìm một cây trụ bóng rổ không có người, ra hiệu cho Mục Noãn Tô đến đây.“Anh thực sự biết chơi bóng rổ à?” Mục Noãn Tô có hơi bất ngờ.“Lúc anh còn học cấp 3 ở trong nước từng tham gia đội tuyển bóng rổ.” Hoắc Chi Châu đập bóng, giọng nói trầm Noãn Tô “Ồ” một tiếng, im lặng nhìn anh dẫn bóng, ném vào lúc anh di chuyển, tóc trên trán cũng bay lên, thân cao chân dài, nửa bên mặt lạnh lùng đẹp trai, rất có vài phần thiếu niên đầy sức sống. Chỉ cần nhìn động tác của anh, có thể tưởng tượng ra lúc anh học cấp 3 nổi bật như thế một vài động tác khởi động, Hoắc Chi Châu đột nhiên đứng trước mặt Mục Noãn Tô, đưa bóng cho Noãn Tô ngơ ngác nhận lấy bóng, trong đầu mơ hồ.“Muốn chơi không?” Hoắc Chi Châu Noãn Tô lắc đầu, “Em không biết chơi. Cho đến bây giờ em chưa từng ném trúng.”Với công phu mèo ba chân này của cô, vẫn là thôi Chi Châu mỉm cười, “Muốn ném vào không phải rất dễ dàng sao?”“Anh ——“ Trong ánh mắt ngạc nhiên của Mục Noãn Tô, Hoắc Chi Châu đưa lưng về phía cô ngồi xổm xuống.“Lên đi, anh giúp em ném vào rổ.” Giọng nói của anh từ phía dưới truyền đến, có chút rầu Noãn Tô khẽ giật mình, chẳng lẽ anh muốn cô ngồi lên vai của anh sao?Cô đã từng xem qua rất nhiều hình ảnh như vậy, trong sách, trên mạng, còn có trong phim ảnh…..Có đôi khi cũng hâm mộ các cô gái được ngồi lên vai bạn trai của mình, nhưng cô chưa từng nghĩ đến, mình sẽ có được khoảnh khắc ấm áp này, càng không nghĩ đến, Hoắc Chi Châu lại ngồi xổm trước mặt cô như thế, chủ động đưa ra lời mời.“Nhanh lên, chân sắp tê rần rồi nè.” Hoắc Chi Châu thúc cảm xúc không tên xông lên đầu, đè xuống cảm giác nặng nề trên con đường vừa mím môi, đưa một chân về phía trước, cả người ngồi trên vai gác hai chân trên vai anh, một đôi bàn tay vội nắm chặt chân cô.“Ngồi vững nha.” Vừa dứt lời, anh đỡ lấy cô hai chân vững vàng đứng Noãn Tô “A” một tiếng, sau khi ổn định thân thể của mình, trong tay còn cầm lấy trái bóng rổ, trong nội tâm khẩn trương không thôi, “Em sẽ không té xuống chứ? Ahhhhh! Em có hơi sợ!”Hoắc Chi Châu cười trầm thấp, càng giữ chặt chân cô hơn, “Đừng sợ, anh sẽ không để em té xuống đâu.”Phía xa xa ba nam sinh nhìn thấy một màn như vậy, hướng về phía này huýt sáo trêu ghẹo. Hoắc Chi Châu mắt điếc tai ngơ, đỡ lấy thân thể của cô đi về phía trước, trực tiếp đi đến trước trụ bóng rổ.“Ném đi.” Hoắc Chi Châu bình tĩnh chỉ Noãn Tô nhìn thấy cái rổ chỉ trong tầm tay mình, đưa hai tay về trước, thoáng ném lên trên một phát.——Trái bóng rổ bay một vòng cung trong bóng đêm, lọt vào trong rổ, thẳng đứng rơi bóng “Rầm rầm rầm” đập vài cái dưới mặt đất, bóng lăn qua một bên.“Em thực sự ném vào rồi! Ha ha ha!” Mục Noãn Tô hô dù là dùng thủ thuật, nhưng cô thực sự rất Chi Châu đỡ lấy cô cúi người xuống, nhặt trái bóng trên mặt đất lên, giơ tay đưa cho cô lần dậy, lại để cho cô ném này trái bóng chuẩn xác không sai không lệch trúng vào mục tiêu, một đường bóng đẹp.“Vui không?” Hoắc Chi Châu thấp giọng hỏi.“Vui!” Mục Noãn Tô liên tục gật đầu, vui vẻ giống như một đứa trẻ.“Nếu vui thì chơi thêm một lúc nữa.” Thấy cô đã thích ứng với độ cao này không còn sợ hãi nữa, Hoắc Chi Châu cũng thả như vậy, anh không ngại phiền ngồi xổm xuống nhặt bóng đưa cho cô, rồi lại đứng thẳng người lên để cô ném vào lần rồi lại một lần, đi đi lại lại, cho đến khi thoả mãn tâm tư chơi đùa của Mục Noãn Tô mới dừng Noãn Tô cảm thấy hài lòng từ trên vai Hoắc Chi Châu tuột xuống, anh xoa xoa bờ vai của mình vì phải chịu lực trong một thời gian nhiên bừng tỉnh, cô cảm thấy cảnh tượng này hết sức quen như quay trở về khi còn bé, trong công viên, trên núi, tại bờ biển, trên cầu…..Mình đã ngồi trên vai của ba như thế này, ngắm nhìn phong cảnh ngoài tầm với của ấy, cô rất thích làm nũng với ba, chỉ cần cô muốn, ba sẽ cố gắng nghĩ cách thoả mãn cô. Về sau, bởi vì chuyện của Lâm Lưu, hai cha con sinh ra hiềm khích, không còn cảm giác ấp áp như trước kia nữa.“Vui không?” Hoắc Chi Châu lên tiếng đã cắt ngang hồi ức của khi cúi lên cúi xuống nhiều lần, cho dù anh có thường xuyên vận động cách mấy, bắp chân cũng bắt đầu đau nhức.“Vui.” Mục Noãn Tô gật đầu, khoé môi cong cong, trong đôi mắt hiện lên sự hưng phấn.“Ừ.” Tóc trên trán Hoắc Chi Châu ướt đẫm mồ hôi, cả cánh tay cũng lấm tấm mồ vén vạt áo lên lau mồ hôi trên trán giữa chân mày, cơ bụng cường tráng rắn chắc lập tức lộ Noãn Tô chăm chú nhìn vài giây, lúc phần áo hạ xuống che chỗ kia lại thậm chí cô còn có một chút ảo mặt cô nóng bừng, bản thân mình sao lại háo sắc như vậy?“Đi thôi. Anh đưa em về ký túc xá.” Hoắc Chi Châu không phát hiện ra tâm tư của cô, thản nhiên nói. Hai người đi đến ký túc xá, hiếm khi Mục Noãn Tô xuất hiện cảm giác lưu luyến trước khi chia tay như vậy.“Tô Tô.” Hoắc Chi Châu gọi cô.“Dạ?”Khoảng cách hai người rất gần, hương vị mồ hôi khi vừa vận động xong trên người anh phả vào mặt. Kỳ lạ là Mục Noãn Tô không hề có cảm giác khó chịu. Cô thậm chí còn cảm thấy mùi mồ hôi toả ra hương vị hormone, có chút mê người……“Nếu em đã vui vẻ rồi, hãy hứa với anh đừng vì chuyện của Tô Cảnh mà phiền muộn nhé.” Đôi mắt Hoắc Chi Châu chăm chú nhìn cô, không buông tha bất kì biểu cảm nào trên gương mặt Noãn Tô giật mình, sau nửa ngày mới nhẹ gật đầu, khẽ nói, “Vâng.”Trở về ký túc xá, khoé môi của cô vẫn mang theo ý cười không thể che giấu.“Có gì mà vui thế?” Buổi chiếu phim trong phòng ký túc xá đã kết thúc, Vưu Vưu đắp mặt nạ, thấp giọng hỏi, “Nhìn mặt cậu tràn đầy mùa xuân, hẹn hò à?”Mục Noãn Tô “Ừ” một tiếng, đi đến tủ quần áo cầm lấy đồ ngủ chuẩn bị đi tắm.“Hai ngày trước không cao hứng lắm….” Vưu Vưu kéo mặt nạ xuống, khuôn mặt sáng bóng nhiều chuyện, “Thế nào, bạn trai đến dỗ dành cậu hả?”Dỗ dành?Động tác tay của Mục Noãn Tô thoáng dừng một chút, đột nhiên có cảm giác nội tâm thông nay Hoắc Chi Châu, cố ý đến đây để dỗ dành khiến mình vui vẻ?Tại sao anh lại đối xử tốt với mình như vậy?Cảm giác khác thường trong lòng càng ngày càng mãnh liệt, có một ý nghĩ kỳ diệu xuất hiện trong đầu, tim của cô lập tức đập nhanh vì trách nhiệm của một người chồng, hay là…..Mục Noãn Tô lắc đầu, đè suy đoán đó xuống tận đáy cô không nên biểu hiện ra một chút tự mình đa tình.*Tối thứ sáu, lần đầu tiên Mục Noãn Tô cảm nhận được tư vị “Tiểu biệt thắng tân hôn.”Cô vừa xấu hổ vừa phẫn nộ phát hiện ra, cơ thể của mình đã bắt đầu thương nhớ Hoắc Chi sự tấn công vừa dịu dàng lại mạnh mẽ của anh, cô có hơi rơi vào tay giặc, cùng anh tiến vào một thế giới thời khắc cuối cùng, Hoắc Chi Châu ôm chặt lấy cô, tay còn lại vén mái tóc ướt đẫm mồ hôi của cô ra sau tai. Đặt một nụ hôn triền miên giống như mưa phùn lên mặt cô, từ đôi mắt đến đôi môi, thoáng một phát đi xuống nụ hôn này đã dệt thành một tấm lưới mỏng, nhẹ nhàng bao trùm thân thể của Mục Noãn Tô từ trên xuống dưới. Cô cảm thấy bản thân mình dường như sắp chết chìm trong đôi mắt thâm thuý của Hoắc Chi Châu…..Giữa ấn đường của Mục Noãn Tô phong tình kiều diễm vẫn chưa tản đi, cánh môi mềm mại bị anh mút đến đỏ tươi sáng bóng. Không biết có phải là ảo giác của cô hay không, mỗi lần làm loại chuyện này, anh luôn mang cho cô cảm giác coi mình như báu hoang mang nơi đáy lòng lại dâng lên, giọng nói của Mục Noãn Tô khàn khàn, nhịn không được lên tiếng hỏi, “Tại sao anh lại đối xử tốt với em như vậy?”
tiểu biệt thắng tân hôn